Home » 2012 » Tháng 11 » 26 » Sứ mệnh yêu thương
6:50 PM
Sứ mệnh yêu thương
Sau khi Mẹ tôi qua đời phải mất một thời gian dài, Ba mới có thể vượt qua được nổi đau, để tiếp tục cuộc sống bình thường.

Tôi biết ba đã rất khó khăn khi phải đối mặt với nỗi mất mát lớn lao này vì với ba và tất ca chúng tôi, không ai có thể thay thế được Mẹ. Ba cố gắng sống thật khoẻ mạnh và vui vẻ bên con cháu. Ba hăng say tập luyện thể thao nhất là môn bơi lội, môn thể thao ba ưa thích.

Mỗi sáng, bất kể thời tiết như thế nào, ba đều đi bơi. Có vài hôm, ba lại hào hứng khoe với tôi là ba đã bơi nhiều hơn trước vài dòng. Nhưng tới tuổi 80, mạc dù vẫn giữ thói quen tập thể dục đều đặn, sức khoẻ của ba đã suy yếu thấy rõ. Nhưng ba vẫn luôn lạc quan, tõ ra là không có gì đáng phải lo lắng. Ba chẳng bao giờ chịu để cho tôi dìu bước mỗi khi đi dạo mặc cho những bước đi đầy khó nhọc. Chứng xung huyết cộng thêm căn bệnh viêm khớp tay ác đã tàn phá sức khoẻ của ba.

Rồi một ngày, ba gọi tôi lại gần và nói :

- Nếu như ngày nào đó ba phải vô bệnh viện, con phải nhớ là ba không thích kéo dài sự sống bằng những phương pháp khoa học đâu ! Ba không có tiếc nuối vì cuộc sống này đâu con gái à. Cuộc đời của ba thật là đẹp, ba đã có Mẹ chung bước, lại còn có con là thiên thần ở bên cạnh và bây giờ ba đã sẳn sàng để ra đi rồi.

Chỉ khoảng một tháng sau, ba bị nhồi máu cơ tim. Trong phòng cấp cứu, ba lại nhắc tôi và các bác sĩ về ước nguyện của người. Và ngạc nhiên biết bao, trong cơn đau đớn, ba vẫn nhoài người nắm lấy tay tôi :

- Con gái, hôm nay ba đã nói với con là ba yêu con chưa vậy ?

Lần này, ba tôi phải nhập viện để được các bác sĩ theo dõi thường xuyên. Tôi thật đau lòng khi thấy bao nhiêu là ống dẫn truyền vào người ba. Ba nằm đó trong tiều tuỵ và đơn độc trong cuộc chiến dành lại sự sống. Vậy mà mỗi khi thấy tôi vào thăm, ba luôn tỏ ra vui vẻ và khoẻ khoắn. Hôm đó, người nén cơn ho, cố giữ giọng thật vui và hỏi :

- Con gái à, ...ngày mai ....con có hẹn đi ăn trưa với ba đó nhé.....Ba sẽ mặc bộ com-lê thật là đẹp để đợi con.

Tôi nuốt nước mắt, cố nở nụ cười :

- Vậy thì chắc là ba sẽ đẹp hơn con mất thôi. Mai, con sẽ đón ba và mình sẽ có một bữa ăn thịnh soạn nhé ba.

Nhưng ngày hôm sau, lần đầu tiên trong đời, ba từ chối gặp mặt tôi. Ba quay mặt vô tường, nhất định bảo tôi phải ra ngoài đợi ba. Tôi tần ngần đứng im. Một sự im lặng đau đớn bao trùm. Rồi ba từ tốn nói :

- Ba không muốn con trong thấy ba trong tình trạng như vậy. Ba muốn con biết rằng dù thế nào đi nữa, ba vẵn thương con nhất trên đời này.

Buổi tối, khi tôi vào bệnh viện, các y tá vẫn không cho tôi vào thăm ba. Họ nói là ba chưa muốn ai vô thăm. Tôi đành ngồi đợi bên ngoài mà lòng nhấp nhởm không yên. Chợt tôi giật nảy người, một cảm giác ớn lạnh chạy khắp người và tim tôi đặp liên hồi, tôi chợt la lên oà khóc và thảng thốt nói với chồng trong nước mắt :

- Anh ơi ! Ba đi rồi anh ơi ! Em ...em cảm thấy như vây....em cảm thấy như vậy mà !

Rồi tôi chạy bổ vô phòng nhưng các y tá ngăn lại :

- Chi bình tỉnh đi ! Ông vừa mới đi rồi ! Chi hãy ở ngoài này thêm một chút nữa đi.

Họ đóng cửa lại để tôi không thể nhìn thấy được bên trong. Tôi đứng chết lặng, không thể tin được vào sự thật này. Ba là người yêu thương nhất của tôi. Tôi đã quen với sự hiện diện vững chải của người ở bên cạnh. Một cảm giác giận dữ chợt vâng lên, tôi thấy căm giận chính bản thân mình. Lẻ ra tôi phải ở bên cạnh ba trong giờ phút người ra đi, nắm lấy tay ba và nói rằng : "tôi thương ba biết chừng nào". Trong khi những lúc tôi cần, ba luôn ở bên cạnh tôi, vậy mà tôi lại bỏ ba một mình. Sự dằn vặt đau đớn này cứ đeo đẳng tôi trong suốt những tháng ngày sau đó.

Một hôm, trong giấc ngũ trẵng trọc của tôi, ba xuất hiện trong một giấc mơ êm đềm. Ba đến bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, nói với tôi rằng : "Ba Mẹ đã sinh ra và nuôi nấng con bằng tất cả tình thương của mình. Từ ngày có con, ba luôn ý thức được sứ mạng của mình là bảo bộc, che chở và chăm sóc cho con và ba đã làm hết sức mình để thực hiện trách nhiệm thiêng liêng đó. Chính vì vậy mà ba không muốn con thấy ba trong lúc yếu đuối và nản lòng. Ba biết rằng con cũng rất yêu ba như ba yêu con. Con muốn ở bên cạnh ba khi ba từ giả cỏi đời và con đã dằn vặt bản thân mình khi không làm được điều đó. Nhưng con phải biết rằng ba đã ra đi theo cách mà ba muốn. Ba bằng lòng vì đã thực hiện được ước nguyện của mình. Giờ đây, tuy ba mẹ không còn ở bên canh con nhưng vẫn luôn dõi theo từng bước chân con và mong con được trưởng thành".

Sưu tầm



Category: Meaningful stories | Views: 424 | Added by: nq_1024 | Tags: audio, Meaningful stories | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Sign Up | Log In ]