Home » 2012 » Tháng 12 » 14 » Như một phép mầu
11:12 PM
Như một phép mầu

Như một phép mầu
"Tất cả chúng ta đều phải đối mặt với nhiều trở ngại, hoặc dưới hình thức này hoặc ở hình thức khác, trong suốt cuộc đời mình. Nếu bạn có thể biến đam mê tột cùng của mình thành bầu nhiệt huyết thì bạn sẽ có thể vượt qua mọi quãng đường chông gai để tiến lên và biến những ước mơ của mình thành sự thật.” - Francisco Bucio. 

Francisco Bucio còn nhiều ước mơ khác nữa ngoài việc đã hoàn thành sở nguyện trở thành một bác sĩ phẫu thuật. Ở tuổi hai mươi bảy, Francisco dường như đang thẳng tiến trên bước đường sự nghiệp. Khả năng chuyên môn vững vàng đã giúp anh có được một vị trí ổn định tại khoa phẫu thuật thẩm mỹ Bệnh viện Đa khoa Mexico và chỉ một vài năm nữa thôi, anh đã có thể mở phòng mạch riêng. Thế mà vào cái ngày định mệnh 19 tháng 9 năm 1985 ấy, những gì anh dày công xây dựng trong phút chốc bỗng trở thành một đống đổ nát.

Đó là một trong những trận động đất lớn nhất lịch sử, 8,1 độ Richter, và cướp đi hơn 4.200 nhân mạng. Nhưng tổn thất không thể đo lường được từ thảm họa này là những ước mơ bị tước đoạt.

Khi mặt đất bắt đầu rung chuyển, Francisco đang ở trong phòng làm việc của mình trên tầng năm của bệnh viện. Đến khi trận động đất qua đi, anh đã nằm ở tầng dưới cùng của tòa nhà giữa tiếng thở đau đớn của những đồng nghiệp khác. Francisco cảm nhận được bàn tay phải của anh – bàn tay phẫu thuật giờ đây đang bị nghiến chặt dưới dầm thép nặng. Thử rút tay ra, Francisco chợt hoảng hốt khi biết anh không thể nào kéo tay mình ra được. Là bác sĩ, anh thừa biết rằng nếu máu không chảy đến nuôi bàn tay, chắc chắn bàn tay sẽ bị hoại tử và có thể phải cắt bỏ.

Hàng giờ liền trôi qua dưới đống đổ nát, Francisco ngất đi nhiều lần, người yếu dần. Nhưng bên ngoài đống đổ nát, lòng quyết tâm của cả gia đình Bucio ngày càng mạnh mẽ. Cha anh cùng sáu anh em trai đang tham gia đội tình nguyện đông vô số kể vẫn đang ra sức đào bới. Bốn ngày sau, họ tìm thấy anh.

Các nhân viên cứu hộ tại hiện trường đề nghị cắt bỏ bàn tay đang bị kẹt của Francisco để có thể nhanh chóng đưa anh ra ngoài. Nhưng cả gia đình anh biết rõ niềm đam mê được làm bác sĩ phẫu thuật của anh cháy bỏng như thế nào nên đã phản đối ý định này. Và đội cứu hộ đã tiếp tục nỗ lực thêm ba giờ nữa để đưa Francisco ra ngoài với bàn tay đã bị giập nát.

Những tháng sau đó, trong khi thành phố đang tập trung xây dựng lại cơ sở hạ tầng thì Francisco cũng nỗ lực khôi phục ước mơ của mình. Đầu tiên là cuộc phẫu thuật kéo dài mười tám giờ với hy vọng có thể cứu được bàn tay giập nát của anh. Từng ngày một trôi qua, hy vọng của Francisco cũng lụi tàn theo. Bàn tay Francisco vẫn không có một cử động nào và các bác sĩ buộc phải cắt bỏ bốn ngón tay của Francisco, chỉ để lại ngón cái. Trong tình trạng đó, Francisco đành phải cố gắng giữ lấy những gì còn lại trên bàn tay phải của mình. Anh phải trải qua năm cuộc phẫu thuật nữa trong mấy tháng kế tiếp. Nhưng bàn tay anh vẫn không cử động được. Không có tay phải, làm thế nào để anh có thể phẫu thuật cho bệnh nhân được nữa? Francisco bắt đầu tìm kiếm một phép mầu.

Cuộc tìm kiếm điều kỳ diệu đã đưa Francisco đến San Francisco gặp bác sĩ Harry Buncke, Trưởng Khoa Vi phẫu thuật thuộc Trung tâm Y khoa Davies, một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực ghép ngón cho bệnh nhân. Francisco hiểu rằng bác sĩ Buncke có lẽ là niềm hy vọng cuối cùng của anh. Anh cũng tự hứa với lòng mình, nếu bác sĩ Buncke có thể phẫu thuật thành công thì anh sẽ cố gắng hết sức trong quá trình hồi phục.

Bác sĩ Buncke đã thay thế ngón út và ngón áp út đã mất bằng hai ngón chân anh. Thời gian trôi qua và với nỗ lực tập luyện chuyên cần, Francisco đã có thể nắm được đồ vật bằng ngón tay cái và "hai ngón tay mới” của mình. Anh bỏ rất nhiều giờ luyện tập đầy khó khăn chỉ để thực hiện một động tác như móc các móc vật dụng lên giá, hoặc công phu với giấy viết và bút chì mãi cho đến khi có thể tự ký tên mình một cách hoàn chỉnh. Bác sĩ Buncke quả quyết rằng "Một bàn tay bị thương tổn sẽ tự hồi phục cho những nhu cầu riêng của nó. Nếu nhu cầu thực sự đủ mạnh, thì những năng lực của nó cũng sẽ trở nên vô cùng to lớn”.

Sau vài tháng dưỡng bệnh và phục hồi chức năng, Francisco trở về Mexico. Anh được phân công một số công việc phù hợp ở bệnh viện và vẫn tiếp tục tập luyện không kém gì một vận động viên điền kinh dự Olympic. Anh rèn luyện khả năng bơi lội để thích nghi và tăng cường sức mạnh cho bàn tay của mình. Anh cũng đã tập thắt nút, buộc dây đến hàng ngàn lần, khâu quần áo, thái thức ăn và tập bóp bóng bằng những quả bóng cao su nhỏ. Trong giai đoạn đầu, việc thực hiện dù chỉ một chuyển động đơn giản nhất cũng đã là khó khăn, vụng về, dễ gây nản lòng. Nhưng Francisco vẫn kiên trì tập luyện cho đến khi thực hiện được các động tác một cách chính xác. Francisco còn luyện tập với tay trái của mình, cố gắng trở thành người thuận cả hai tay.

Thế rồi cái ngày mà Francisco phải trải qua cuộc kiểm tra quan trọng nhất cho nghề nghiệp của mình cũng đã đến.

Một bác sĩ chuyên khoa giàu kinh nghiệm đã chứng kiến sự tiến bộ của Francisco từ công việc rửa đến băng bó vết thương, đến việc thực hiện các công đoạn phẫu thuật đơn giản như bóc tách mô. Ông đã yêu cầu Francisco phụ mổ trong một ca giập gãy sống mũi. Các thao tác phẫu thuật trong ca mổ này đòi hỏi sự tinh tế và phải thật chính xác. Francisco được giao nhiệm vụ trao y cụ cho bác sĩ mổ chính. Thế mà đến khi vị bác sĩ này chuẩn bị cắt lấy mẩu sụn từ xương sườn của bệnh nhân để tái tạo sống mũi, ông lại quay sang Francisco, yêu cầu: "Anh cắt sụn đi”.

Đó chính là giây phút Francisco phải đối mặt với thực tế với từng thao tác quyết định. Anh biết rõ điều đó có ý nghĩa như thế nào. Thực hiện thủ thuật này thành công cũng có nghĩa anh sẽ được phép trở lại với công tác phẫu thuật. Hoặc ngược lại, đó sẽ là một dấu chấm hết. Dồn hết sự tập trung vào đôi tay mình, anh cắt rời đoạn sụn. Những gì mà một bác sĩ bình thường có thể hoàn thành trong 10 phút thì với Francisco, anh phải mất đến một tiếng đồng hồ, nhưng là một tiếng đồng hồ của nỗ lực cho thành công. Sau này, khi kể lại sự kiện đó, anh đã bộc bạch rằng "Thủ thuật đó đòi hỏi rất nhiều kỹ năng và khi tôi thực hiện thành công, tôi đã biết mình có thể làm được bất cứ điều gì!”.

Hiện nay, Francisco Bucio đang làm việc tại hai bệnh viện ở Tujuana và có khả năng thực hiện đầy đủ các yêu cầu chuyên khoa. Anh cũng tham gia các hoạt động tình nguyện giúp đỡ người nghèo, phẫu thuật chữa trị cho trẻ em hở hàm ếch, phẫu thuật tạo hình cho các nạn nhân bỏng.

"Từng kinh qua sáu cuộc phẫu thuật của chính bản thân”, anh nói, "tôi đồng cảm với những bệnh nhân của mình. Cảm giác bị cắt bỏ một phần cơ thể của mình thật đáng sợ!” .

Một số người trìu mến gọi anh là "bàn chân” vàng phẫu thuật. Francisco không lấy làm phiền vì biệt danh này. Anh luôn tươi cười đáp lại: "Bàn tay tôi nhìn không được đẹp mắt lắm, nhưng nó làm việc cũng khá tốt đấy chứ. Đó chính là điều kỳ diệu cho phép tôi theo đuổi nghề nghiệp mà tôi yêu thích nhất, và cũng để mang lại niềm tin cho những người hiện đang cần đến những điều kỳ diệu cho chính bản thân họ”.

Trích: Nơi Nào Có Ý Chí Nơi Đó Có Con Đường


Category: Meaningful stories | Views: 468 | Added by: nq_1024 | Tags: audio, Meaningful stories | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Sign Up | Log In ]