Home » 2012 » Tháng 11 » 27 » Nguồn sinh lực mới
8:32 AM
Nguồn sinh lực mới
- Có chuyện gì vậy Mẹ ?

Ba chiếc bóng bé nhỏ lần lượt bước tới bên cạnh giường tôi. Có lẻ tiếng chuông điện thoại reo và tiếng khóc của tôi đã đánh thức chúng dậy trước khi trời sáng hẳn.

- Bây giờ Mẹ con đang rất buồn. - Chồng tôi nhẹ nhàng trả lời thay cho tôi - Ông ngoại các con vừa qua đời sáng hôm nay.

Cả ba đứa leo lên giường. Chúng cũng thấy buồn và bắt đầu an ủi tôi. Mỗi đứa đều cố gắng xoa dịu nỗi đau của tôi bằng những cách riêng của chúng.

Các con tôi còn quá nhỏ để có thể hiểu được nỗi đau này. Ba Mẹ ở cách chúng tôi tới hơn 700 kilô-mét cho nên những ký ức, kỹ niệm về ông bà đối với các con tôi chỉ vỏn vẹn qua những lần thăm viếng vào dịp Giáng Sinh, Tết hay là các cuộc điện thoại đường dài, một vài bức ảnh trong album gia đình. Có lẻ các con tôi chưa thật sự hiểu được hình ảnh về ngoại đối với tôi có ý nghĩa như thế nào.

Một người cha luôn bên cạnh con trong những lúc khó khăn nhất, vậy mà vào những giây phút cuối cùng, tôi lại không được ở bên cạnh ba. Chưa bao giờ như lúc này, tôi cầu mong nhữg hình ảnh về ba sẽ không động lại nhiều trong ký ức của bọn trẻ. Tôi muốn chúng sẽ không phải nếm trải cảm giác đau buồn trống trải khi phải mất đi người thương yêu. Qua làn nước mắt, tôi trấn an rằng tôi sẽ không sao nhưng lại không tìm ra cách nào để giải thích cho chúng hiểu được. Tôi im lặng để cho những giọt nước mắt tiếp tục chảy xuống. Các con tôi vẫn lặng lẻ ngồi đó, nhẹ nhàng vỗ về tôi bằng những bàn tay bé nhỏ.

Khi tia nắng đầu tiên của ngày mới lọt vào căn phòng, các con tôi bắt đầu thì thầm với nhau chuyện gì đó, rồi từng đứa ôm hôn tôi rồi rời khỏi phòng. Tôi đoán là chúng ra ngoài để tiếp tục chơi đùa hay là xem hoạt hình và tôi mừng là tâm hồn ngây thơ của chúng đã không phải chịu đựng nỗi đau này. Dù vậy, trong tôi vẫn dâng lên một cảm giác lạc lỏng, bơ vơ khi chỉ còn lại một mình.

Sau khi trầm tỉnh lại, tôi quyết định sẽ giải thích nỗi đau của mình cho chúng biết theo một cách nào đó mà chúng có thể hiểu được.

Bổng nhiện, các con tôi quay trở lại phòng. Ánh mắt dường như muốn nói cái gì đó với tôi :

- Mẹ ơi ! ....Tụi con có cái này cho Mẹ nè. - Cả ba đứa ngập ngừng.

Tôi nhận lấy cái gói nhỏ từ những bàn tay đầy háo hức và cẩn thận tháo lớp giấy bọc bên ngoài được lấy từ giấy gói quà Giáng sinh đã bỏ đi. Bên trong là một tấm thiệp đơn giản có ghi dòng chữ : Gởi Mẹ. Chúng con luôn thương Mẹ - Seen, Andrew và Annie.

- Cám ơn các con - Tôi nói - Tấm thiệp đẹp quá !

- Chưa đâu Mẹ. Mẹ lật nó lại đi - Andrew bảo tôi.

Tôi lật tấm thiệp lại và phát hiện ở mặt sau là một khuôn ảnh được trang trí với các đường vẻ hình trái tim bằng bút chì màu. Trong đó là tấm hình của ba tôi với nụ cười mãn nguyện. Đó là một trong những tấm hình đẹp nhất mà tôi đã chụp cho ông trước khi bệnh tật lấy đi sự tinh anh trong mắt ông.

Những điều tôi dự định nói với các con đã không còn cần thiết nữa. Tôi biết là không cần phải giải thích điều gì. Chúng đã hiểu được nước mắt và nỗi dau của tôi và món quà chúng tự tay làm đã mang lại cho tôi nguồn sinh lực mới.

Những ký ức thời thơ ấu bỗng chóc tràn về lắp đầy sự trống vắng trong tâm hồn khi chúng tôi thấy được bức ảnh. Nỗi đau buồn của tôi đã chạm đến tâm hồn các con và chúng có những cách rất riêng để an ủi tôi. Với sự hồn nhiên thơ ngây của mình, chúng đã giúp tôi nhận ra rằng những ký ức, những tấm hình, những thứ mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới, chính là những thứ khiến cho cha tôi sống mãi cùng tôi.

Sưu tầm



Category: Meaningful stories | Views: 465 | Added by: nq_1024 | Tags: audio, Meaningful stories | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Sign Up | Log In ]