Home » 2012 » Tháng 11 » 26 » Người sưu tập ưu tư
6:47 PM
Người sưu tập ưu tư
Tại một ngôi làng nọ, có một khu vực rộng ở giữa làng được dùng làm nơi tựu hợp của những người chuyên làm nghề sưu tập đồ bỏ đi. Họ là những người chuyên kiếm sống bằng việc nhặt nhạnh, gôm góp các món đồ mà người ta vứt bỏ. Họ phát hiện ra rằng chính những món đồ, tưởng như không có giá trị sử dụng đó, có lúc lại trở thành hữu ích và cần thiết, cho nên nghề thu lượm đồ phế thải này vẫn có thể tồn tại.

Người sưu tập chai lọ bằng thuỷ tinh thường lôi kéo mọi người tới xem và mua hàng bằng cách dùng que cọ vào thuỷ tinh, tạo ra những âm thanh vui tai.

Còn có những người chuyên thu gôm xoong nồi, tem thư và sách cũ. Những người sưu tập mũ nón, vé xem phim, vé xem bóng đá và truyện tranh. Tất cả họ đều có một cách riêng nào đó để thu hút mọi người, quan tâm tới bộ sưu tập của mình.

Một ngày kia, một cụ già đi lang thang vào trong làng, hỏi thăm xem nơi tựu hợp của những người sưu tập đồ phế thải ở đâu. Cụ vác trên lưng một bao bố lớn nhưng trong tướng đi nhẹ nhàng của cụ, người ta đoán là cái bao bố đó, không chứa thứ gì nặng.

Đến nơi, cụ tự tìm cho mình một gốc còn trống. Những người sưu tập phát hiện ra ngay người khách lạ. Họ tò mò đến bắt chuyện và hỏi xem trong bao chứa cái gì mà to quá vậy.

Ông cụ cho biết bên trong chẳng có gì, ngoài bữa ăn trưa.

- Ý cụ nói là chẳng có món hàng nào ở trong bao sao ? Vậy, cụ có phải là người chuyên đi sưu tập hay không ? - Một người thắc mắc hỏi.

- Đúng rồi ! Tôi là người chuyên đi sưu tập. Những thứ tôi sưu tập không đựng vừa cái bao nào cả. Tôi thu gôm những nỗi buồn của người khác.

- Sưu tập nỗi buồn của người khác !

Quả thật ! đây là lần đầu họ nghe nói loại sưu tập này nên mọi người đề nghi ông lão giải thích :

- Cách đây khá lâu, tôi chợt phát hiện : một trong những thứ mà ai cũng có rất nhiều nhưng không hề muốn giữ lại. Đó là nỗi lo âu và những chuyện đau buồn, những thứ đó đè nặng lên tâm trí mọi người khiến cho cuộc sống thiếu vắng đi niềm vui, cho nên tôi đã nảy sanh ý tưởng thu gôm các nỗi ưu tư đó, để mọi người được thanh thản hơn.

Một người hỏi ông lão :

- Thu gôm nỗi buồn của thiên hạ như thế nào ?

Ông lão trả lời :

- Trong cuộc sống hiện tại, nếu có điều gì làm anh khó chịu lo lắng, hãy kể cho tôi nghe và như vậy là tôi đã có thêm những nỗi buồn của anh vào bộ sưu tập của mình rồi.

- Nhưng như vậy thì làm sao ông giúp được tôi chứ ? - Người kia hỏi - "Ông có thể làm cho vấn đề của tôi biến mất chỉ bằng cách nghe tôi kể chuyện thôi sao ?"

- "Không đâu !" - Người sưu tập nỗi buồn đáp lại - "Nhưng anh sẽ cảm thấy dễ chịu hơn sau khi kể cho tôi nghe. Anh hãy cứ thử coi."

Như được mở lòng, anh ta kể cho ông cụ nghe về những gì đang làm cho mình đau khổ. Nghe xong câu chuyện, người sưu tập nỗi buồn dùng cả hai bàn tay chụm lại như thể là đang cầm một cái gì đó rất nặng, rồi ông lão đặt nó vô trong cái bao của mình.

- Rồi đó, tôi đã cất đi những lo lắng ưu phiền của anh. Bây giờ thì anh cảm thấy thế nào ?

- Là thật ! Tôi cảm thấy thoải mái hơn đươc rồi. Tôi nghĩ, bây giờ, tôi có thể giải quyết vấn đề tốt hơn nhiều. - Anh ta đáp lại.

Và câu chuyện về ông lão cứ lan ra khắp mọi nơi. Chẳng bao lâu sau, một hàng người tròng tráng xếp hàng, để kể cho ông nghe những nỗi buồn của họ.

Rồi một hôm, dân làng phát hiện ông lão đã mất sau một đêm mưa gió bão bùng. Mọi người thất thần, có kẻ bật khóc. Chợt một chàng trai trẻ đứng lên, gạt nước mắt, và nói với dân làng :

- Mọi người có thể chia sẽ mọi chuyện với tôi và tôi cũng có thể làm như vậy với mọi người. Thật ra ông lão đã chỉ cho chúng ta cách thực hiện và tôi sẽ trở thành người sưu tập nỗi buồn để giúp cho mọi người.

Sưu tầm



Category: Meaningful stories | Views: 469 | Added by: nq_1024 | Tags: audio, Meaningful stories | Rating: 5.0/1
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Sign Up | Log In ]