Home » 2012 » Tháng 11 » 26 » Người chiến binh dũng cảm
6:25 PM
Người chiến binh dũng cảm
Ba tôi từng là một người lính nên ông sống rất nguyên tắc, cả trong cuộc sống hàng ngày. Những quan niệm về giá trị đạo đức ở thế hệ của ông cộng thêm sự kín đáo cố hữu trong tính cách khiến cho ba luôn cảm thấy khó khăn khi biểu lộ cảm xúc của mình.

Gần đây, sức khoẻ của ba yếu đi thấy rõ, ngay cả việc nói chuyện cũng rất khó khăn.

Một buổi chiều, Mẹ gọi :

- Bữa nay, con ghé nhà ăn tối nhé, Mẹ có chuyện muốn nói với con.

Nghe giọng Mẹ, tôi biết ngay rằng có điều gì đó làm cho Mẹ lo lắng. Nghĩ tới bệnh tình của ba, tôi bất giác rùng mình.

Ngay sau giờ làm việc, tôi vội vàng lái xe về nhà ba mẹ.

Tôi thấy ba đang ngồi đọc báo thoải mái trong chiếc ghế bành như thường lệ. Ba không có dấu hiệu lo lắng nào cả, thậm chí còn cười vui vẻ hơn những lần tôi về thăm trước đây. Nhưng khi gặp Mẹ trong bếp, tôi nhận ra rằng Mẹ đang suy sụp. Trong nước mắt, Mẹ thầm thì với tôi để ba không nghe được :

- "Bác sĩ nói là ba con đang có một khối ưu ác tinh ở trong não. Khối ưu đó đã phát triễn quá mức cho nên không thể phẩu thuật được. Bây giờ chỉ còn cách hoá trị và xạ trị thôi." - Mẹ dừng lại lau vội dòng nước mắt - "nhưng mà không có hy vọng nhiều đâu, con."

Tôi lặng người. Quả là một sự thật đau đớn và quá bất ngờ đối với tôi. Sau khi bình tỉnh lại, tôi cầm bàn tay gầy đang run rẩy của Mẹ :

- Mẹ ơi ! Trước đây ba đã từng là người lính. Mẹ còn nhớ những câu chuyện chiến đấu ba đã kể không ? Ba dũng cảm lắm. Gần đây, ba cũng đã chiến thắng cả những cơn đau tim, đột quỵ nữa. Lần này cũng vậy mà Mẹ, ba sẽ vượt qua thôi.

Mặc dù cố nói cứng cỏi như vậy nhưng tim tôi như thắt lại từng hồi. Nhìn thẳng vào mắt Mẹ, tôi an ủi :

- Mẹ cũng hãy dũng cảm lên. Cả nhà mình sẽ cùng ở bên ba, sẽ giúp ba vượt qua.

Không lâu sau đó, ba cũng biết được tình trạng bệnh tật của mình. Ba đồng ý vào bệnh viện để được theo dõi và điều trị.

Việc chữa trị vô cùng đau đớn và khó khăn. Mái tóc của ba cứ rụng dần và sức khoẻ thì ngày càng yếu đi. Khó khăn lắm, ba mới ăn hết được chén súp Mẹ nấu, món ăn mà ba rất thích.

Ba vẫn giữ thói quen đọc báo hàng ngày, vẫn cùng Mẹ đi dạo trong công viên bệnh viên vào mỗi buổi chiều cho dù mỗi bước đi thật khó khăn, nặng nề.

Tình trạng sức khoẻ của ba ngày càng xấu đi. Rồi cũng tới một ngày, bác sĩ cho chúng tôi biết : họ không thể nào làm gì hơn được nữa. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện này nhưng điều đó cũng quá sức chịu đựng của chúng tôi. Thế nhưng, ba đã chấp nhận sự thật một cách bình thản đúng như phong cách của một chiến binh.

Vào những ngày cuối cùng, ba được rời khỏi bệnh viện, chấm dứt những ngày điều trị đau đớn. Ba trở về căn nhà thân yêu, nơi ba mẹ đã từng sống từ ngày mới cưới, cũng là nơi tôi đã chào đời. Vào giai đoạn này, ba nói chuyện càng khó khăn hơn. Chúng tôi chỉ có thể đoán ba nói gì chứ không thể hiểu hết được câu nói của ba.

Ba rất yêu Tracy, đứa con gái đầu lòng và là đứa cháu duy nhất của ba. Ba hay ra giấu cho chúng tôi đặt Tracy trên người rồi cả hai ông cháu bắt đầu chơi với nhau theo cách riêng của hai người. Hai tay ông nắm lấy khuỷ tay của Tracy và bắt đầu thì thầm huyên thuyên bằng một thứ ngôn ngữ dường như chỉ có hai ông cháu mới hiểu. Tracy thích thú lắm, cứ cười khúc khích mãi không thôi. Con bé còn quá nhỏ, chưa nói được; còn ngoại nó thì bệnh tật đã làm mất khả năng diễn tả bằng từ ngữ nhưng điều đó lại không cản trở hai ông cháu hiểu nhau. Ba có vẻ đã tìm được một người bạn tâm giao nhỏ tuổi yêu quý ba một cách vô điều kiện. Còn Tracy cảm nhận được rằng ở bên ngoại thật ấm áp và thích thú biết bao. Ba cứ thủ thỉ trò chuyện mãi và Tracy đáp lại bằng tiếng líu tíu của con trẻ.

Một ngày kia, tôi tới thăm ba mẹ như thường lệ sau khi đi làm về. Mẹ đang đứng bên thềm cửa, dang hai tay đở Tracy rồi nói :

- Con vô với ba con một lát đi ! Ba đang muốn gặp con đó.

Tôi bước vào phòng. Ba vẫn nằm đó, mệt mỏi, yếu ớt lộ rõ trên khuôn mặt.

- Ba ! Bửa nay, ba thấy sao ?

Ba mấp máy đôi môi như muốn nói nhưng lại không thể nói được thành lời.

- Con xin lỗi ba. Ba có điều gì muốn nói với con, phải không ? - Tôi nói mà cổ họng như nghẹn lại. - "Con đưa giấy bút cho ba nhé".

Ba tôi không trả lời mà cố gắng nhỏn người ngồi dậy. Tôi vội vàng bước tới đở ba. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau và tôi linh cảm một sự thật cay đắng đang đến, rằng đây có thể là lần cuối cùng tôi được ở bên cạnh ba. Nước mắt tôi ứa ra và tôi cũng thấy được là cả ba cũng đang xúc động vì giây phút này. Nhưng ba cố mĩm cười rồi thở một hơi dài và chậm rải nói với tôi, giọng ngắt quảng : "Ba yêu con".

Trong những giờ phút cuối cùng của cuộc đời, ba đã vượt qua được sự đau đớn và cả tính cố hửu của mình, để bộc lộ tình thương yêu. Đêm hôm đó, ba ra đi, ra đi như một chiến binh anh dũng.


Sưu tầm



Category: Meaningful stories | Views: 409 | Added by: nq_1024 | Tags: audio, Meaningful stories | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Sign Up | Log In ]