Home » 2012 » Tháng 11 » 26 » Đêm bình yên
6:00 PM
Đêm bình yên
Cynthia nhìn đồng hồ, đã sắp 12 giờ đêm rồi. Vậy là chỉ còn có 15 phút nữa là cô có thể ra về. Cynthia Adams là y tá của phòng cấp cứu thuộc bệnh viện Bronson memorial đã được 6 năm rồi. Cô yêu thích công việc của mình mặc dù nơi đây cô phải thường xuyên chứng kiến những cảnh đau lòng của các bệnh nhân đang cận kề giữa sự sống và cái chết.

Khi cô đang chuẩn bị ra về thì nhận được thông báo của nhân viên phòng trực. Có hai nạn nhân của một vụ tai nạn xe hơi đang được chở tới bệnh viện trong vòng 15 phút nữa. Mọi người ở đây đã quá quen với những tình huống tương tự như vậy. Xe cấp cứu chở tới một người đàn ông bị thương nặng và mất khá nhiều máu. Ông tên là Johnson Bens, 83 tuổi. Cynthia lập tức sơ cứu ngay trước khi chuyển bệnh nhân vào phòng mỗ.

Vừa lo xong cho nạn nhân đó thì nạn nhân thứ hai của vụ tai nạn cũng được đưa tới. Đó là bà cụ Anita Bens, 79 tuổi. Ngoài cánh tay bị gãy, bà không bị vết thương nghiêm trọng nào.

- "Johnson.... Johnson đâu rồi ?" - Bà Bens cứ luôn miệng hỏi khi được chuyển vào phòng cấp cứu. - "Tôi ...tôi muốn được gặp chồng tôi"

- Dạ, các bác sĩ đang lo cho cụ ông, cụ đừng lo lắng quá. Cụ để cháu chăm sóc cho cụ nhé - Cynthia dịu dàng.

- "Tôi ...tôi khoẻ mà" - Bà Bens cứng cỏi nói - "Tôi chỉ muốn được gặp ông ấy thôi".

- "Dạ cháu hiểu là cụ đang rất lo lắng nhưng mà hãy tin tưởng vào các bác sĩ. Cụ ông sẽ không sao đâu". - Cynthia trấn an bà - "Bây giờ, cháu sẽ bắt mạch và kiểm tra huyết áp cho cụ. Sau đó, cháu sẽ đi coi thữ cụ ông như thế nào rồi".

Bà Bens đã an tâm và đưa tay cho cô nhưng bà vẫn kiên quyết :

- Tôi chỉ lo cho ông ấy thôi.

Sau khi đo huyết áp, cô nói với bà :

- Huyết áp của cụ hơi cao. Cụ không nên lo lắng quá trong lúc này, như vậy không tốt cho sức khoẻ đâu.

- Nhưng mà tôi muốn được nhìn thấy ông nhà tôi. Hôm nay là kỹ niêm ngày cưới của chúng tôi, cháu gái à.

Không biết nói gì hơn, Cynthia vỗ nhè nhẹ vào vai bà để chia sẽ. Cô biết ngày hôm nay có ý nghĩa như thế nào với bà. Cả hai cùng yên lặng trong giây lát. Rồi bà Bens thì thầm :

- Cô ngồi lại với tôi thêm một lát nữa.

- Dạ, cháu sẽ ở đây với bà.

Cynthia vừa ngồi xuống bên cạnh bà vừa hỏi :

- Ông bà cưới nhau chắc cũng lâu rồi.

Bà mĩm cười như chợt nhớ tới một kỷ niệm êm đềm nào đó giữa hai người, rồi nói :

- Tôi sống với ông nhà tôi là đã được 48 năm rồi, cô à.

Cynthia không tin vào tình cảm của những cặp vợ chồng khi về già. Ba Mẹ nuôi của cô sống không được hạnh phúc. Hồi còn nhỏ, cô phải luôn chứng kiến những cuộc cải vả giữa họ.

- Dạ, chắc là cụ yêu cụ ông lắm có phải không ?

Bà Bens nhìn xa xăm và nhẹ nhàng trả lời :

- Đúng vậy đó cô à! Ông nhà tôi là cả cuộc đời của tôi. Tôi thật là không biết sẽ phải sống như thế nào nếu như không có ông ấy.

- Vậy, ông bà có con chưa ?

Nụ cười trên môi bà chợt tắt :

- Chúng tôi chỉ có một cô con gái duy nhất thôi.

- Vậy bây giờ chị ấy ở đâu ạ ?

Giọng bà trầm xuống, nghèn nghẹn :

- Hồi đó, Johnson phải tham gia cuộc chiến. Chiến tranh loạn lạc làm cho hai mẹ con bị thất lạc nhau. Tôi với ông Johnson đã tìm nó suốt cả cuộc đời nhưng mà vô vọng. Chắc bây giờ, nó cũng cở tuổi của cô.

- Dạ, cháu hiểu chiến tranh đã gây ra những gì bởi vì chính cháu cũng là một đứa trẻ bị lạc mất gia đình từ khi còn nhỏ. Cháu lớn lên với Ba Mẹ nuôi. - Cynthia tâm sự.

Bà Bens định nói cái gì đó với Cynthia thì cánh cửa phòng bật mở. Một bác sĩ bước vào và báo tin là chồng bà đã qua cơn nguy kịch. Cả bà Bens và Cynthia đều thở phào nhẹ nhỏm, rồi vui mừng ôm chầm lấy nhau.

Khi thấy bà Bens đã yên tâm hơn, Cynthia đứng dậy :

- Cụ ơi ! Bây giờ, cháu phải đi rồi.

- Ờ.. Cám ơn cô đã ở bên cạnh tôi. - Bà Bens cảm động nắm tay cô.

- Dạ, không có gì đâu. Đó là trách nhiệm của cháu mà. Khi xong việc, cháu sẽ trở lại thăm bà.

Cynthia trở lại phòng để tiếp tục công việc của mình. Có một cái gì đó vấn vươn trong lòng cô. Hoàn cảnh của cô và của họ có một nét tương đồng.

Khi đã xong công việc, cô tới hỏi người lái xe cứu thương :

- Cảnh sát có tìm thấy vật gì của ông bà Bens không ? Để tôi đem lại trả cho họ.

Người lái xe chỉ vào chiếc rỗ nhỏ đựng nhiều thứ linh tinh :

- Mấy cái đó đều là của ông bà Bens.

Cynthia sắp sếp lại cho ngay ngắn : đó là một thỏi son, một chiếc ví, một tập sổ tay nho nhỏ, và cả vài đồng tiền xu. Chợt từ trong quyển sổ tay, có một vật rơi ra. Đó là một tấm hình chụp vợ chồng ông bà khi còn trẻ được ép bằng nhựa phẳng phêu. Cô định trả cho về chỗ củ thì chợt phát hiện ở mặt sau còn có một tấm hình khác, hình của một cô bé. Bên dưới tấm hình là một mẫu giấy nhỏ ghi bằng bút mực :" Con gái yêu Caby của Bố Mẹ".

Cynthia lặng điếng người buông rơi cả tấm hình. Miệng cô khô khóc không nói nên lời. Rồi như chợt bừng tỉnh, cô vội vã chạy ngay lại ngăn bàn của mình, lấy ra một tấm hình khác, kỷ vật duy nhất bên cô khi cô được người ta tìm thấy. Tấm hình đó giống hệt với tấm hình của bà Bens.

Cô chạy như bay vào phòng 298. Khi nhìn thấy vi vật trước mắt trên khuôn mặt cô, như có điều gì đó mách bảo, dường như bà đã hiểu ra tất cả. Không cần nhìn hai tấm hình, bà dang rộng hai tay ôm cô vào lòng. Cynthia thổn thức gọi Mẹ. Đồng hồ trên tường điểm 1 giờ sáng. Ngoài trời, mây đen vừa tan. Bầu trời lấp lánh ngàn sao. Đêm nay thật là yên bình và ấm áp.
Sưu tầm



Category: Meaningful stories | Views: 452 | Added by: nq_1024 | Tags: audio, Meaningful stories | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Sign Up | Log In ]